Welcome

By Devilandangelvduc
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Lưu Diệc Phi: Thành công không phải nhờ may mắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
The_lucky_devil
Admin


Tổng số bài gửi : 211
Join date : 19/06/2008
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Lưu Diệc Phi: Thành công không phải nhờ may mắn   Wed Jul 23, 2008 10:29 am



Quả bom tấn Kungfu chi vương vừa được công chiếu, một lần nữa biến cô diễn viên mới 21 tuổi Lưu Diệc Phi trở thành trung tâm của báo giới. Sự thành công quá sớm của cô diễn viên xinh đẹp khiến nhiều người nghĩ đến một sự may mắn nào đó. Nhưng trong cuộc trả lời phỏng vấn mới đây, Lưu Diệc Phi đã khẳng định: mọi việc không như mọi người nghĩ.






Thành công của cô ấy chỉ là may mắn? - Không!

- Bạn đã từng trải qua sự khó khăn nào chưa?


Tôi nghĩ rằng, tôi là người có thể chịu đựng nhiều khó khăn. Khi quay bộ phim Thần điêu hiệp lữ, cuộc sống của tôi và Huỳnh Hiểu Minh khi đó không phải là cuộc sống của một người thường mà là của “siêu nhân”.

Rất nhiều hôm chúng tôi không được ngủ. Quay xong tổ A thì sang quay với tổ B, liên tiếp chuyển đổi như vậy. Hiện tại xương của tôi không tốt chính là vì khi đó tôi phải cưỡi ngựa trong dưới trời tuyết chỉ có mấy độ rồi bị thương. Rồi có hai tháng tôi đều phải ngâm mình trong bùn đất.

Từ khi 15 tuổi tôi đã trải qua cuộc sống “siêu nhân” như vậy rồi. Nhưng tôi không sợ, vì tôi rất thích. Mọi người nhìn tôi và luôn có cảm giác rằng tôi được mọi người yêu mến, mọi thứ đều thuận lợi nhưng tôi phải nói rằng, tôi thực sự có sức chịu đựng rất lớn. Đó là điều chắc chắn.

- Nhưng gia đình cũng giúp bạn rất nhiều?

Đúng vậy, họ giúp tôi rất nhiều trong việc lựa chọn con đường mà mình đang đi.

- Hơn năm năm qua, lúc nào bạn thấy buồn nhất?

Đây là vấn đề khó nói… mọi người thường nghĩ tôi rất may mắn vì thấy tôi hôm nay nói sẽ trở thành thế này thì ngày mai đã thành như thế. Trong quá trình tôi trưởng thành trong sự nghiệp, có hai điểm làm tôi không vui lắm.

Một là sự phê bình trực tiếp. Đúng. Tôi rất cần đối diện với những khuyết điểm của mình. Mười lăm tuổi đóng phim, tôi đã tham gia vào một bộ phim rất nặng ký, không hề có quá trình để tôi tích lũy. Việc tôi xuất hiện trước khán giả khá đột ngột nên đương nhiên mọi người sẽ nhìn thấy ở tôi rất nhiều khuyết điểm. Đây là điều rất bình thường.

Mọi người hỏi tôi vì sao có được cơ hội tốt như vậy? Rất bình thường, tôi đã trả lời như vậy. Nhưng tôi cũng rất tự tin. Tôi biết mình cần phải làm gì, không để những người lựa chọn tôi phải thất vọng. Điều này khiến mọi người xem trọng tôi.

Mặt khác tôi phải đối mặt với không ít những lời đồn thổi ác ý. Nhưng nếu như những sự việc này làm tôi băn khoăn lo lắng thì tôi chỉ làm hại bản thân mình. Trong lòng tôi rất rõ ràng, nên Lưu Diệc Phi trong những lời đồn đại không phải là tôi. Tôi xem rất nhanh và cũng rất mau quên những lời bình luận bất công đó. Cuối cùng, sự thật mới có đủ khả năng chứng minh cho mọi chuyện.

- Trong những quyết định của bạn, ai là người giúp đỡ và tác động lớn nhất? Bố?

Những gì tôi làm đều là do bản thân tôi tự quyết định, không có ai giúp đỡ cả, cũng chẳng có ai ép buộc tôi phải làm điều gì mà tôi không thích.

- Bạn có nghĩ đến một ngày, bạn trưởng thành hơn bạn sẽ từ chối mọi sự sắp đặt của người khác?

Kỳ thực họ chẳng sắp đặt gì cho tôi cả. Trong công việc đều dựa trên sự thương lượng nhẹ nhàng. Tôi là một người rất biết lắng nghe, chỉ cần mọi người dùng cách nhẹ nhàng tôi luôn sẵn sàng lắng nghe.

- Một diễn viên đẹp thường chứng minh kỹ thuật diễn xuất của mình bằng những vai diễn xấu. Nhiều người cảm giác rằng bạn nhờ có gia đình giàu nhiều tiền mà có được ngày hôm nay. Bạn có nghĩ đến việc dùng sự khó khăn túng quẫn hay một thứ gì tương tự để chứng minh bản thân không?

Không cần thiết đâu, bởi vì hiện thực đã là như vậy. Chẳng có ai không có thực lực, chỉ dựa vào một thứ gì đó mà có thể đạt được thứ này thứ kia. Tôi bước vào nghệ thuật đã được mấy năm, tôi cũng thu được nhiều tiến bộ, mà càng ngày càng nhiều hơn, càng ngày càng ở trình độ cao hơn.

Một người đạt đến độ cao nhất định của trình độ mới có thể nhìn rõ nguyên nhân thành công của mình là do sự nỗ lực hay chỉ là sự may mắn.

Nhưng tôi cho rằng, từ ngày đầu tôi tham gia làng giải trí đến nay, kinh tế gia đình hoàn toàn không phải là điều quan trọng. Tuy từ đầu chí cuối đây là vấn đề được mọi người bàn luận xôn xao nhưng thực tế thì nó đã cũ lắm rồi.

Hiện tại tôi rất vui vì biết rằng khán giả yêu thích con người tôi bởi thông qua những vai diễn của mình. Chẳng có diễn viên nào đến cuối cùng lại không băn khoăn rằng mình có được nhiều khán giả yêu thích hay không.

Sự quyến rũ và đặc sắc của một người là không tách rời nhau giống như trong với ngoài vậy. Tôi có được ngày hôm nay không thể chỉ là dựa vào bên ngoài còn bên trong thì trống rỗng đâu.

Cô ấy không có cuộc sống như bạn bè đồng lứa? - Không!

- Khi không quay phim bạn làm gì?


Tôi dùng phần lớn thời gian ở phòng thể dục, còn bơi, rồi đọc sách nữa. Tôi rất thích đọc tiểu thuyết tình cảm. Tôi còn rất thích đọc bộ truyện trinh thám Conan nữa.

- Khi vừa tới Mỹ, trong mắt một cô gái 10 tuổi, nước Mỹ ra sao?

Tôi rất vui bởi vì bài học rất ít, rất nhẹ nhàng, ngoài việc học tiếng Anh ra không làm việc gì nữa. Ngày đó tôi còn rất nhỏ, tôi không suy nghĩ nhiều, tôi bỏ quên cả cuốn sách giáo khoa trên lớp học, vừa học vừa chơi với mọi người.

Lần đầu tiên tôi bị đặt giữa những cô gái da trắng, toàn là người ngoại quốc, chỉ có một vài người Châu Á nhưng họ đều không nói tiếng Trung Quốc. Vì thế tôi rất bị động. Nhưng điều đó cũng tốt vì nó giúp tôi học ngoại ngữ nhanh hơn rất nhiều. Hiện tại nhớ lại tôi cũng chẳng nhớ nổi tôi đã học tiếng Anh như thế nào.

- Điều khiến bạn gây ấn tượng là bạn bước vào con đường nghệ thuật rất sớm, sau đó không ngừng học tập, không ngừng tiến nhanh về phía trước. Trong con mắt những người bình thường, bạn sẽ đánh mất những thú vui của những người cùng lứa tuổi bạn, bạn có cảm thấy như vậy không?

Tôi cảm thấy mình không phải là đã mất đi những niềm vui của những cô gái bình thường ở lứa tuổi tôi giống như nhiều người nói. Tôi rất sợ như vậy. Tuy mọi người thấy tôi mới 15 tuổi đã trở thành một diễn viên, là nhân vật của công chúng nhưng thực ra tôi luôn luôn có một cuộc sống khác, hoàn toàn bình thường.

Trong những năm học ở học viện điện ảnh, tôi cũng đã sống một cuộc sống như rất nhiều người khác. 15 tuổi tôi vào học ở học viện điện ảnh, 18 tuổi tốt nghiệp, trong 4 năm này mỗi năm có đến hơn một nửa thời gian tôi tham gia các tiểu phẩm với các bạn học, đọc sách để chuẩn bị thi, bảo vệ luận văn.

Độ tuổi của các bạn cùng lớp tôi cũng rất khác nhau. Có người rất bé, cũng có người lớn hơn tôi tới 10 tuổi, thầy giáo thì rất hài hước. Có thời gian tôi đi đóng phim suốt 4 – 5 tháng cũng không việc gì, thầy giáo chỉ yêu cầu tôi cứ mỗi khi đi quay một bộ phim thì phải nộp cho thầy một bài tiểu luận. Như thế thầy sẽ chấm điểm thành tích biểu diễn cho tôi mà không cần thi nữa.

- Bài tiểu luận đầu tiên của bạn viết về đề tài gì?

Tôi tả những điều tâm đắc trong Ngũ nguyệt chi luyến nhưng chủ yếu là về vai diễn trong phim. Luận văn tốt nghiệp của tôi được điểm cao nhất toàn khóa. Đề tài của tôi là “Bàn về năng lực sáng tạo của diễn viên”. Đây là một đề tài hay có nhiều điểm để phát huy kinh nghiệm của mình.

- Có thể đưa vào đó rất nhiều những điều bạn đã trải qua?

Ưu thế duy nhất trong luận văn của tôi là được chuẩn bị rất sớm. Tôi luôn lo lắng luận văn của mình sẽ không được mọi người đánh giá cao bởi vì tôi còn rất trẻ, chưa có nhiều năm đào luyện trong nhà trường. Vì thế tôi rất hồi hộp. Trước khi phải nộp luận văn nửa năm, tôi đã bắt tay vào viết.

Hồi đó tôi đang ở Nhật Bản, mỗi ngày, sáng thì học bài, học múa, học âm nhạc buổi tối về nhà 8-9 giờ tối mới ôm máy tính lên giường ngồi viết luận văn. Tôi còn nhớ hôm bảo vệ luận văn, những vấn đề cơ bản đều không bị các thầy giáo hỏi. Có nhiều luận văn bị các thầy giáo hỏi đi hỏi lại khiến người bảo vệ lúc túng muốn xuống cũng không xong.

Vạn sự đối với cô ấy đều thuận lợi? - Không!

- Bộ phim đầu tiên ở trong nước "Kim phấn thế gia" nhưng khi đó bạn chưa đến 15 tuổi, cũng chưa từng học qua lớp biểu diễn nào, thật đáng kinh ngạc phải không?


Vâng, khi đó tôi còn 2 tháng nữa mới tròn 15 tuổi. Khi tôi tham gia đoàn làm phim, nhà sản xuất nghĩ rằng tôi đã lừa ông ta bởi vì nhìn ảnh tôi ông ta nghĩ tôi đã 18 tuổi (cười lớn). Khi tôi tham gia đoàn làm phim mới phát hiện rằng mình còn rất nhỏ, cũng không có chút kinh nghiệm nào.

- Vậy tại sao bạn dám nhận vai diễn đó?

Nhà sản xuất tìm tôi và đề nghị tôi tham gia. Tôi nghĩ đây là một cơ hội rất tối cho mình. Vả lại tôi lại được đóng cùng Đổng Khiết và Trần Khôn, khi đó họ đều đã là những diễn viên rất nổi tiếng.

- Có chút nào là “điếc không sợ súng” không?

Có đấy. Nhưng sau đó tôi cảm thấy rất tủi thân. Bởi vì có rất nhiều chuyện tôi làm không được. Không có kinh nghiệm diễn xuất, cũng chẳng có kinh nghiệm gì với cuộc sống cũng dám đảm nhận vai diễn. Duy chỉ có một điểm khiến tôi vui ngầm trong lòng là mọi người khi xem phim đều hỏi đó là ai.

Tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điểm phải học tập. Vì sao kiểu tóc của tôi lại làm thành như vậy? Căn bản không thích hợp, không đẹp nhưng cũng không cách gì thay đổi cả. Họ đã cố định là phải như vậy rồi.

Bạch Tú Cầu trong Kim phấn thế gia là vai diễn đầy lòng thù hận. Đối với tôi hoàn toàn không giống chút nào. Hồi đó mỗi lần quay xong tôi đều vỗ tay. Phải nói là vai diễn đầu tiên của tôi không phải quá trình thụ hưởng vai diễn mà là những bước đi gian khổ.

- Nghe nói khi quay "Kim phấn thế gia", có một nhà chuyên môn đã giúp bạn đạt thành quả như vậy, có chuyện này không?

Đó chính là người đóng biểu ca trong phim Thiên long bát bộ. Anh ấy là một nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty của ông Du Kiến Minh nhưng anh ấy không tham gia trong Kim phấn thế gia nhưng là bạn của ông Du, thông qua đó mà giúp đỡ tôi. Anh đã giúp đỡ tôi học lời thoại,làm rất nhiều việc giúp đỡ tôi và quan trọng nhất là anh ấy luôn tin tưởng tôi và nói những lời cổ vũ tôi.

Trong buổi phỏng vấn tại gia đình, Lưu Diệc Phi rất vui vẻ và chủ động. Ký giả mỗi lần chụp xong một bức hình, cô đều muốn xem. Bức nào dùng ánh sáng chưa tốt, cô đều có ý kiến rất tỉ mỉ.

Cô nói, bản thân tham gia làm diễn viên được 5 năm, đóng 2 bộ điện ảnh và bốn bộ phim truyền hình, tuy không nhiều, song đối với cô đều được cô chăm chút từng chi tiết nhỏ. Cuối cùng cô tổng kết: “Có thể tính cách này liên quan đến cung sao của tôi. Cung sao của của tôi là cung Xử nữ”.

Lưu Diệc Phi sinh ngày 25/8/1987. Năm nay cô 21 tuổi.
Theo NetLife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://feifei.forumh.net
 
Lưu Diệc Phi: Thành công không phải nhờ may mắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcome :: LiuYiFei :: Tin tức-
Chuyển đến